Nắng chiều tím biếc hoàng hôn
Sợi vương mái tóc, sợi buông cuối đường
Ta mơ một cơi miên trường
Cho ḷng ngơ ngẩn nhớ thương vơi đầy

Thu về cho lá vàng bay
Ta đi nhặt lá về xây lâu đài
Ta t́m một nửa trăng phai
Gom mây gió, vẽ tương lai mịt mờ

Ta đi t́m nửa hồn thơ
Lắng nghe chiều rớt, thẫn thờ thu qua
Nỗi niềm riêng vẫn nhạt nhoà
Mong chờ trăng sáng để ta hết buồn

PHẠM THANH DƯƠNG.