Năm xưa cô vợ Ngoclee cầu hôn anh chồng Anamit, Anamit từ chối. Ngoclee hỏi:
- Tại sao?
Anh chồng Anamit bảo:
- Em có hai cái tật rất xấu: một là hay lục ví anh lấy tiền, hai là cứ suốt ngày lượn lờ ngoài đường mua sắm.
Cô vợ Ngoclee nước mắt rơm rớm, nói:
- Em hứa, nếu anh đồng ư lấy em, em sẽ từ bỏ hai thói quen đó.
Nh́n mắt cô vợ Ngoclee khi ấy, Anamit tin là Ngoclee nói thật, và Anamit gật đầu chấp nhận cưới.
Quả thật, Ngoclee đă không phụ ḷng tin của Anamit. Bây giờ, Ngoclee không c̣n lục ví của Anamit lấy tiền nữa, v́ Anamit không có tiền và cũng không có ví luôn. (Tiền Ngoclee cầm cả. Ngoclee bảo thích tiêu ǵ cứ báo cáo, Ngoclee sẽ xem xét, nếu hợp lư Ngoclee sẽ duyệt, chứ Anamit dùng ví mà trong ví không có đồng nào, người ngoài nh́n vào người ta khinh cho). Bây giờ, Ngoclee cũng không ham lượn lờ ngoài đường mua sắm nữa, mà cô vợ Ngoclee ngồi nhà lượn lờ trên mạng, thích cái váy, cái túi nào th́ Ngoclee order người ta mang đến...
Người ngoài không hiểu cứ chê là cô vợ Ngoclee của Anamit chả được cái điểm ǵ, c̣n Anamit, Anamit thấy ít ra cô vợ Ngoclee của ḿnh cũng được một ưu điểm, ấy là biết giữ lời hứa.