Em hay trách tôi đa t́nh lăng mạn
Với những vui đùa ong bướm đă qua
Để đêm về em trăn trở canh thâu
Mắt nhoà lệ bởi lo âu thổn thức

Bởi em yêu, ḷng em nhiều cung bậc
Khúc vui tươi pha lẫn khúc t́nh sầu
Là một người làm em không muốn xa
Ở bên người em thiết tha cuộc sống

Nhưng em ơi biển anh không cuồng nộ
Vẫn vỗ về ru giấc ngủ em yêu
Anh sẽ đưa em khỏi bến đ́u hiu
Đừng buồn nữa hăy tin anh em nhé!

LÊ MINH ĐỨC.